Tổng hợp chuyện cười "bựa" (Phần 11)

Chủ nhật - 16/11/2014 06:01
Một bà lúc sắp xuống taxi mới phát hiện mình quên túi tiền ở nhà, bà ta nói với lái xe:
- Bây giờ tôi không có khả năng trả tiền xe cho anh, anh muốn làm gì tôi thì làm, tôi cũng đành chịu.
Nghe bà ta nói vậy, người tài xế không nói năng gì lái xe thẳng lên đồi. Tới nơi anh ta bảo bà khách xuống xe rồi trải một tấm bạt ra bãi cỏ. Bà này thấy thế la lên:
- Anh định làm gì thế? Tôi đã có 3 con rồi đấy!
- Còn tôi thì có tới 300 con thỏ ở nhà. Nào, bây giờ bà hãy đi nhổ cỏ và cho hết vào đây!

------------------

Ba nước Việt Nam, Mỹ và Nhật cùng tham gia cuộc thi nhịn đói. Luật thi là mỗi người sẽ vào trong một căn phòng trống trơn không có gì hết ngoài một cái nút báo động và sẽ bị khoá lại, bị bỏ đói trong nhiều ngày, nếu ai chịu không được thì cứ việc bấm nút, cửa sẽ được mở ra, và người đó phải chấp nhận thua cuộc. Khoảng 2 ngày trôi qua, Mỹ chịu không được nên bấm chuông bỏ cuộc. Rồi 3 ngày nữa trôi qua, Nhật cũng xin đầu hàng. Vậy là Việt Nam thắng chắc, nhưng ban tổ chức muốn để Việt Nam lập kỷ lục nên chưa mở cửa vội, khi nào muốn ra thì mới trao giải.
Mọi người chờ thêm 1 ngày, rồi 2 ngày mà vẫn không thấy Việt Nam bấm chuông xin ra, lo quá, ban tổ chức đành phải phá cửa để xem tình hình Việt Nam thế nào. Khi cánh cửa mở, mọi người nhìn thấy ông Việt Nam nằm trong góc phòng thở hổn hển như sắp chết, người ngợm xanh lét, chỉ còn da bọc xương, thê thảm vô cùng.
- Xin anh cho biết động lực nào khiến anh gần chết vẫn không thèm bấm chuông xin ra vậy?
Sau khi cánh nhà báo đặt câu hỏi, mọi người thấy ông Việt Nam yếu ớt đưa nắm tay lên và thều thào:
- Tao, tao... mà... biết được... thằng nào.... phá cái chuông của tao, tao đánh bỏ mẹ!

------------------

Bệnh nhân than phiền với bác sĩ:
- Tôi ngủ không ngon giấc, cả tháng nay cứ mơ thấy nhiều đàn chuột chơi bóng đá ầm ĩ.
- Tối nay, ông cứ uống hai viên thuốc này, sẽ khỏi thôi!
- Để tối mai uống được không ạ?
- Sao vậy?
- Vì tối nay là trận chung kết của bọn chúng.


Bài viết mới hơn

Bài viết cũ hơn